Thoát khỏi cạm bẫy người - kỳ cuối: Khi con người trở thành món “hàng”

Theo Tien Phong - Phạm Hoa Quỳnh - 06-10-2005
Trên những con đường giáp biên (ảnh minh họa)

Sóng gió không chỉ đến với tôi, mà còn chấn động cả gia đình, làm bàng hoàng người thân. Cuối cùng, tôi cũng được giải thoát khi đã kề bên miệng vực của sự ô nhục.

Khắp mọi miền quê, có bao người con gái đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Đừng nhẹ dạ, cả tin; đừng nghe lời dụ dỗ ngọt ngon đường mật - đó là điều tôi muốn gửi gắm vào những trang viết nhỏ bé này.

Khách đầu tiên đến mua tôi là một người đàn bà Trung Quốc, đến cùng với một cô gái Việt Nam khoảng 18 tuổi. Cô giúp bà ta xét hỏi tôi. Để trì hoãn việc bị bán vào nhà chứa, tôi bắt đầu vai diễn bị tâm thần bằng cách nhìn bà ta với ánh mắt đờ đẫn, rồi sợ con chó con mới đẻ một cách thái quá, sau nữa là kêu đau và lạnh… Nhớ lại mụ chủ nhà chứa hôm qua chê mồm tôi méo, tôi lập tức làm cho miệng mình méo hơn một chút nữa...

Lúc hai người khách vào gian nhà trong bàn bạc, mụ Nguyệt chửi tôi bằng những câu tục tĩu. Mụ bắt tôi phải tươi cười (!) Mụ Béo từ trong đi ra vừa lắc đầu. Khách về, mụ Nguyệt té tát chửi mắng tôi. Mụ bắt lần sau nếu khách đến tôi phải nói rằng tôi sinh năm 1984, học hết lớp 7, bố mẹ làm ruộng.

Một lúc sau lại có “khách”. Mụ ta tên là Vân, cùng quê với tôi. “Gầy quá!– Mụ ta dè bỉu khi gọi tôi ra đằng sau để nói chuyện riêng – Sao cháu gầy thế? Có phải bị bệnh không? Cứ nói thật ra để cô mua với giá khác – Rồi mụ ta nhìn đến tay tôi – Tay này không phải là tay làm ruộng. Hay là nghiện? Xem nào, xem có phải bị nghiện không nào”. Nói xong mụ vạch người tôi nhìn kĩ xem có nốt chích không. Mụ ta ra sức nói với mụ Nguyệt là tôi quá gầy để đòi hạ giá.

Có hai người khác đến: một chừng 26- 27 tuổi người Việt Nam. Mụ Vân biến đi đâu mất. Tôi ngồi gian trong, mặc cho bọn họ ở ngoài trao đổi. Những ý nghĩ ấy vò xé trái tim tôi.

Người khách mới đến bước vào gian trong, ngồi xuống cạnh tôi. Chị ta nói: “Em có đồng ý về với chị không? Chị không như người khác đâu, đã về với chị thì yên tâm, chị không bán cho ai nữa. Cứ làm tốt, ngoan ngoãn, khi nào trả đủ vốn thì chị cho về Việt Nam”.

Tôi chẳng hiểu vì sao mình lại có quyền đồng ý hay không trong trường hợp này. Nên tôi im lặng. Đúng lúc ấy mụ Vân quay trở lại. Sợ tôi bị bán mất cho chị kia, nên mụ không mặc cả nữa. Thế là tôi lại thuộc quyền sở hữu của một kẻ khác. Chắc là lần này giá của tôi so với lần trước tăng lên được vài nghìn tệ.

Hôm nay 14 âm lịch. Rằm tháng 7 được coi là Tết lớn. Bọn chúng đã chuẩn bị xong bữa trưa. Chỉ còn đợi ăn xong là mụ Vân sẽ mang tôi về chỗ mụ. Bọn chúng trở nên tử tế với tôi sau khi đã kiếm được ở tôi một món lời.

Mụ Nguyệt tươi tỉnh hẳn, thậm chí còn gắp thức ăn cho tôi. Chủ mới gắp vào bát tôi một miếng tiết vịt và nói: “Ăn miếng tiết cho đỏ”. Ăn xong, tôi ra đằng sau nhà rửa tay. Ông già chừng 60 tuổi (có nhiệm vụ nấu nướng và coi chị Dung trên gác) nhìn tôi bằng ánh mắt buồn rầu thông cảm. Lúc tôi đi qua, ông đặt tay lên vai tôi rồi khẽ gật đầu.

Khác nhau về ngôn ngữ, chúng tôi chỉ có thể sẻ chia nỗi buồn bằng cách ấy. Lúc tôi đang ở một mình trong gian trong, chị Dung đi qua, quay vào nhìn tôi. Vẫn cái nhìn ấy - đầy ám ảnh. Sau đó chúng tôi nắm tay nhau. Cả hai cùng nghĩ rằng có lẽ sẽ chẳng còn gặp lại nữa.

Thế là đến lúc phải đi. Mụ Nguyệt đi cùng một đoạn đường. Trong thời gian ấy mụ không che giấu nỗi vui mừng vừa bán được hàng. Mụ dặn đi dặn lại tôi phải ngoan ngoãn nghe lời “cô đồng hương”.

“Nó mà không ngoan chị cứ gọi điện cho em - Mụ nói với chủ mới của tôi - em sẽ tới chỗ chị cho nó một trận đến khi nào ngoan thì thôi”. Đi được một đoạn, tôi khẩn khoản: “Cháu xin cô cho gia đình cháu chuộc!”. Mụ hỏi luôn:  “Thế nhà có tiền để chuộc không?”. “Có ạ”. “Vậy bố mẹ chắc không phải làm ruộng đúng không? Bọn chúng bắt phải nói dối chứ gì? Bây giờ cháu thuộc về cô rồi, cháu phải nói thật ra cô mới giúp được. Bố mẹ làm gì? Cháu có học hành gì không? “ Tôi nói sự thật, vì đấy chính là điều bọn buôn người sợ.

Mụ Vân liền cho xe quay ngay lại. “Bây giờ thế này nhé – Mụ nói – Trở lại đó cô sẽ nói rằng dọc đường nói chuyện ra mới biết cô cháu mình có họ xa với nhau, bà của cô là cụ của cháu. Rồi cô sẽ bảo bọn nó cho gia đình cháu chuộc”. “Thế tại sao cô không cho chuộc mà lại phải quay về đấy?”. Bọn nó đồng ý thì cô mới dám cho chuộc. Làm ăn lâu dài mà”. Thật ra mụ Vân trả tôi về đơn giản chỉ vì sợ gia đình tôi có thế lực.

Mụ Nguyệt chửi tôi, rồi hành hạ tôi. “Mày tưởng giết mày mà tao sợ à? Mày chết tao coi như con chó. Rừng núi ở đây thiếu gì chỗ chôn”.

Thật lạ, chồng mụ Nguyệt- một người Trung quốc chỉ biết lõm bõm tiếng Việt và cái Huệ, con của hai người lại tỏ ra thương tôi. Họ an ủi tôi thật lòng, nhưng chỉ có vậy. Chồng mụ Nguyệt nói: “Cô… nóng tính… đánh đau lắm… Trước cũng bị lừa sang Trung Quốc”.

***

“Quỳnh ơi, ra đây!”. Cái giờ phút tôi chờ đợi đã tới. “Bây giờ thế này nhé: Tao gọi điện cho bà Béo hỏi xem bà ấy có cho nhà mày chuộc không. Rồi tao còn phải gọi cho mấy đứa nữa cơ. Nếu được thì để mày gọi điện về cho anh mày. Mày phải nói y như tao dặn, là: em bị lừa sang đây, đang bỏ trốn sắp bị bắt lại thì gặp một cô bán hoa quả trong chợ, cô ấy thương em nên chuộc em về. Thế liệu anh mày có tiền chuộc không?”. “Bao nhiêu hả cô?”. “18 triệu”.

Hóa ra tôi đáng giá chỉ ngần ấy !

Gã Gầy đi mua thẻ điện thoại. Trong lúc đó mụ Nguyệt gọi điện cho mụ Béo. Rồi mụ đưa điện thoại cho tôi nói. “Bác ơi, bác cho bố mẹ cháu chuộc nhé!”. Và tôi nghe tiếng mụ Béo, vẫn bằng cái giọng ngon ngọt ấy: “ừ, gia đình con đã đến tận đây thì bác phải cho chuộc rồi. Bác đồng ý cả hai tay”.

Gã Gầy về. Bọn chúng bấm số điện thoại của anh M. cho tôi gọi. Chưa kịp nói gì tôi đã nghe thấy anh nói rất nhanh: “Em đang ở đâu?”. Anh bảo tôi liên lạc với anh tôi theo số máy 0903… Tôi yên tâm hơn khi biết anh tôi đang ở gần biên giới. Có lẽ mọi chuyện đang diễn ra hết sức may mắn. Đến nỗi tôi không dám tin vào điều ấy nữa. Mụ Nguyệt gọi một vài cuộc điện nữa, nhưng hình như bọn chúng không cho chuộc. Mụ nói bằng tiếng Trung nên tôi không hiểu.

“Bọn nó không đồng ý – Mụ giải thích – Nhưng tao bảo là mày bị thấp khớp từ bên Việt Nam, sang đây bị đánh đau nên liệt nửa chân rồi, có ở lại cũng chẳng làm ăn được gì. Lát nữa nếu nói chuyện điện thoại với bọn nó mày phải nói đúng như thế, nhớ chưa?”.

Mụ đưa giấy bút để tôi viết thư cho anh tôi: “Em là Quỳnh, ghi cho anh vài dòng để anh rõ: Đây là hai chú người nhà của cô đã cứu em. Anh hãy đưa tiền cho hai chú, em sẽ được về. Hai chú và cô là những người đã cứu em. Anh đưa đủ 18.000.000 đồng Việt Nam cho hai chú nhé! Tạm biệt và hẹn gặp lại”. Mụ Nguyệt bắt tôi ghi thêm vào cuối thư: “Anh nhớ là đừng làm gì hại đến hai chú. Còn bọn lừa em bên Việt Nam thì để lúc em về sẽ tính sau”.

Bọn chúng lại bàn bạc với nhau bằng tiếng Trung Quốc. Mụ Nguyệt nói với vẻ lo lắng: “Sợ rằng gia đình mày đã báo Công an rồi, làm hỏng công việc làm ăn”. Tôi mỉm cười trấn an: “Cô đừng lo, hôm trước gọi điện cháu dặn anh cháu rồi. Anh ấy cũng bảo tốt nhất là thỏa thuận giữa hai bên, nếu không được như thế thì anh cháu mới dùng đến biện pháp mạnh hơn”. Cuộc giằng co diễn ra vô cùng khắc nghiệt. Đấu tranh để giành lấy cuộc sống.

Sáng hôm sau, bọn chúng lần lượt dậy. Lại bàn tính, tranh cãi nhau. Cuối cùng mụ Nguyệt quay sang tôi, nói bằng giọng của kẻ được toàn quyền quyết định: “Không cần bọn nó! Tao đưa mày đi”. Mụ dẫn tôi đi mua thẻ điện thoại. Tôi sốt ruột vì chưa thấy mụ nói đến chuyện gọi điện cho anh tôi. Từ đêm qua tôi đã giữ số điện thoại ấy trong đầu như giữ một lá bùa. Một vài cuộc gọi của mụ Nguyệt làm tôi lo lắng.

Song cuối cùng mụ cũng nói: “Bây giờ mày gọi điện cho anh mày bảo mang tiền sang bên Pò Chài rồi hỏi anh mặc áo gì, đứng ở đâu”. Rồi tôi được chở đến Pò Chài trên một chiếc xe ô tô, lái xe là người của bọn “mẹ mìn”.

***

Tôi đứng bất động khi nhìn thấy anh tôi. Còn anh thì căng thẳng như thể chưa dám tin vào sự thật. Anh bước ra khỏi chiếc taxi, đến bên tôi, quàng tay lên vai tôi như sợ vuột mất một lần nữa.

Trở về đất Tân Thanh qua cửa khẩu. Đón tôi là những người thân yêu, những người đã giúp đỡ mà tôi phải mang ơn suốt đời. Nắng buổi trưa làm bừng sáng cả trời đất. Bình minh trên đất Trung Quốc, cái buổi bình minh tốt lành nhất trong đời tôi cảm nhận được.

Chiều tối hôm sau chúng tôi về quê. Ngồi trên taxi, tôi nhớ lại tất cả mọi chuyện. Cảm thấy mình như một đứa trẻ vụt lớn lên từ một nỗi đau. Muốn khóc nhưng lòng nghẹn đắng. Có lẽ nước mắt vẫn đang ứa ra trong trái tim tôi, cho đến suốt đời. Tôi được sống như để từ nay mãi mãi mang nỗi đau ấy trong lòng.  

Phạm Hoa Quỳnh